TRÀ CHANH = NGỌT + CHUA + CHÁT

00198my.jpg
Ngày xưa còn bé chả bít trà chanh là wái j hết, chỉ bít mỗi trà đá thui!!

Kể từ lúc lên cấp II lê la khắp các wán trà, và hệ wả là ghiền trà chanh...

Ngày đó ko ghiền nặng như bây giờ, cũng chẳng nghĩ j sâu xa về cái thói wen đấy, nên cứ vô tư một hai trà chanh, trà chanh suốt..

Này nhé, làm bài kiểm được điểm cao --> vui --> lon ton đi mua trà chanh tự thưởng, cũng vẫn là bài kiểm nhưng điểm thấp --> buồn --> lê lết đi mua trà chanh tự an ủi; đi chơi xa --> vắt theo hộp trà chanh; đi học nhóm --> lại trà chanh tiếp...

Kéo dài đến tận năm ngoái, ko còn thời gian lê la ở các wán trà nữa, cũng chẳng có ai để kéo đi cùng, thế là ngồi nhà một mình với ly trà chanh...chán!!...

Trà chanh vừa chua vừa ngọt lại chát, uống vào cảm giác như tỉnh hẳn sau một trạng thái lờ mờ kéo dài, dù buồn hay vui...

Có người bảo rằng: "Uống thứ ấy để làm j? Tại sao lại phải để cuộc đời mình giống như vị của trà chanh vậy??"..nghe vậy thì mới nhận thấy "Ah ra là vậy à, là vậy sao??"..

Ngọt thật đấy nhưng cũng chua thật đấy, đôi lúc chua trước ngọt sau thì còn đỡ, cũng lắm khi ngọt trước lại chua sau...

Thật sự chỉ mới 19, ko thể hiểu hết được cái chua chát của cuộc sống này, nhưng đôi khi thấy sao mà giống như đi đến tận cùng của vực thẳm vậy ??

Sự việc bày ra trước mắt, dù có đau đến đâu thì cũng phải bỏ wa, phải cười, chua thật!!

Uh thì đó cũng chỉ là khởi điểm của đầy dẫy những khó khăn sau này, cần phải vượt wa nhưng cứ như là kiệt sức đến nơi rồi, mún buông lỏng hết tất cả!!!

Phải chi gặp được một người như trà chanh nhỉ?! Chua đấy rồi lại ngọt đấy, đỡ biết bao!!..

Trà chanh ah, kỷ niệm thì nhìu nhưng nước mắt cũng chẳng ít, đã theo thì cùng nhau đi đến cuối con đường lun nhá, đừng bỏ dỡ nữa chừng đấy!!

To My Love

ecfc.jpg

Thế là mình đã 19, thật sự trưởng thành rồi...

Bồng bột của tuổi trẻ chắc là vẫn có, nhưng có lẽ ko quá như lúc xưa, cái thuở mà iu Hyun quá ko bít làm j thì phán một câu đanh thép rằng sẽ qua Hàn gặp Hyun, gặp hết cả 5 oppa của H.O.T...

Ngày ấy vui thật, vì bồng bột nhưng nhờ vậy suy nghĩ lại có màu hồng, những tưởng Hyun là người có thể chỉ cần với tay ra là chạm được, trong H.O.T Hyun thân thiện bít chừng nào...

Cũng ngày ấy H.O.T của mình, Hyun của mình trở thành tấm lá chắn tốt nhất cho mình khi đối diện với khó khăn mà đến nỗi ko kềm được nước mắt..

Ngày ấy, tất cả của mình là H.O.T và Hyun, tuy H.O.T tan rã nhưng quá khứ vàng son thì mãi mãi còn, thế là giữ lại tình cảm dành cho nhóm và tiếp tục theo dõi con đường của riêng Hyun...

Ngày ấy bây giờ dường như...

Vẫn bít con người ai chẳng phải thay đổi, và thay đổi thì ai chẳng mún tốt đẹp hơn bao giờ, vậy mà..

H.O.T ngày xưa ấy nay vẫn còn, quá khứ, hiện tại và tương lai đều ko thay đổi, thật sự biết ơn vì những j nhóm đã tạo ra, ko gọi là hoàn hảo nhưng với một đứa từng suy sụp thì còn hơn cả thế..

Nhưng Hyun ngày xưa ấy nay đã mất..Phải rồi, Hyun ko còn hay khóc thút thít vào vai Jun nữa, ko còn chun mũi khi mắc cỡ, mím môi lúc ko tự tin..

Hyun giờ đây mạnh mẽ, rắn rỏi đứng trên đôi chân vững chắc và niềm tin vào sự nghiệp của mình..

Đã là fan, ai lại chẳng mừng và tự hào khi thần tượng của mình được như vậy, nhưng...

Hyun của mình là Hyun của H.O.T, Hyun của fan là Hyun solo, hình như chỉ có Zihz mới hiểu Delight mún nói j nhỉ!!

Giờ đây tất cả của mình đã mất đi một nữa, đã ko còn được thấy nụ cười ấy dành riêng cho 4 mems, đã hết rồi cái kiểu giỡn ôm hôn nhí nhảnh, đã chôn sâu tình cảm thật sự của mình để đứng trước công chúng khi ko còn những người bạn ở bên cạnh..

Đã ví Hyun là Gió rồi, mà khi là Gió thì có thể nắm bắt được hay ko??

Sẽ chẳng bao giờ ngừng được cuộc hành trình vô tận của Gió đâu...