Old song - New feeling..

6926.jpg


Destiny comes in an instant.

It is pointless to question the reasons for love.

Already reason had left from my heart.

Someone once said, "If you want to catch a pretty good-looking guy.."

"..Then you've got to go to a pretty garden." Said I.

.."I will do my best!!"..

..Will I really be able to do my best??..


It'll ready be alright

Even if we lose this foolish love

It'll be alright in the end..

I fixed up my heart, fixed up my makeup

I went alone to the place that I went with you

With unfaltering steps and a reddened face,

a good day to forget you..

It's alright if I shed a few tears

So that all the sadness will be washed away

I am now going to be free..

Love, love go far away...

You left me, the one who shed tears for you

On that day I climbed to the top and cried out your name

Even those sediments of memories

Today I take a deep breath and spit them out

A good day to for get you..

It isn't a big deal to forget

But now my yearning has become apparent

What should I do??

My love, please leave me..

So that I won't try to catch you again...

KHÚC CARMEN

f97d.jpg


« Tình yêu là một chú chim nhỏ bất trị mà không ai
có thể thuần hóa được

Một khi nó đã không thích thì cho dù có gọi bao nhiêu lần
đi chăng nữa, nó cũng chẳng đến đâu.

Đe dọa hay dụ dỗ cũng chẳng ích gì

Nếu anh không yêu em thì em sẽ yêu anh

Nếu được em yêu, tốt nhất là anh hãy cẩn thận đấy.

Khi anh tưởng rằng mình đã nắm chặt được nó rồi,
thì nó đang bay đi.

Khi anh tưởng rằng nó đã bay đi mất thì nó lại đang
ở ngay trong tay anh !

____ Tất cả xung quanh anh, thật nhanh, thật nhanh…

Nếu được em yêu, tốt nhất là anh hãy cẩn thận đấy. »

Trích từ vở nhạc kịch Carmen
(Habanera)

1 April, GoodBye...[2008]

1c24.jpg



Giống như bị cho ăn cá ngay ngày này vậy, chưa bao h chấp nhận cái j quá mạnh, quá thật như bây h, trong chính cái ngày này..

Tuy nhiên đã chuẩn bị sẵn tinh thần, ko khóc đâu, để dành cho ngày gặp lại..

Rồi sẽ có một ngày ko phải bị động đứng nhìn thế này nữa, sẽ đi, sẽ thực hiện được, chờ nhé..

Đi vui nha, bình an và khỏe mạnh..

[To: My Love]

[From: Delight]

GỬI CHO MỘT NGƯỜI BẠN ĐÃ XA...

mypicture.jpg

Này pé Khủg Log, đã hơn 2 năm rồi tao mất liên lạc với mày, và hôm nay, ngồi tư lự một chút, mày lại xuất hiện thật rõ trong tao..

Hôm nọ khi có tiết học bên khoa, tao gặp đứa bạn cũ lớp mày, thì ra mày đã định cư ở nước ngoài rồi, vậy mà tao cứ tưởg ko chừg lại gặp được mày trog trườg cũg nên..

Ưu điểm cũg như khuyết điểm lớn nhất của tao là làm việc theo hứg, mày cũg biết mà, vì vậy hãy cười một cái đi, vì hôm nay cảm hứg của tao là mày, dù ngày mai có thể sẽ ko còn như vậy nữa...

Ngày ấy khi còn học cấp I, lần đầu tụi mình biết mặt nhau là vào hè lớp 4 mày nhỉ?? Mày vốn rất nổi tiếg đấy, biết ko?!! Học giỏi nè, pé "bự" nè, dữ nè, mà còn chảnh nữa.. Trườg mở lớp chuyên cho 5 đứa đứg đầu trog mỗi lớp theo học hè nâg cao, và may mắn tao lại có mặt trog đó, thế là tao gặp mày!!

Cũg hay thật, tụi mình đều thix toán nhất, lại là 2 pé "bự" của lớp (tuy mày bự hơn tao, kaka..), tao và mày hầu như rất hợp với nhau. Chơi lâu với mày, tao mới biết thật ra mày ko chảnh, chỉ nói nhiều & nói nhữg câu gây shock thui!! ^^.. Nhưg nhiu đó vẫn chưa thể kết luận là thân hay ko nếu chỉ dựa trên cảm nhận vô tư của 2 nhóc wậy cấp I.

Lên cấp II, mày xa tao hơn khi 2 lớp tụi mình cách nhau 1 khoảg sân rộg của trườg mà còn bị mấy cây bàng chắn ngag.. Lớp 6, mày trầm hơn, tao ko biết tại sao nhưg lúc đó 1 đứa như tao chưa đủ nhạy cảm để nhận ra nỗi buồn của mày.. Tao và mày lại có thêm nhiều đứa bạn mới, ko tránh khỏi những lúc tụi mình wên bặt nhau.. Suốt cấp II, học cùg trườg, gặp mày ko phải ít, nhưg ko còn thân như cấp I nữa, tao cứ nghĩ rằg mày sẽ nằm trog số nhữg pé tao wên ko lâu sau..

Nhưgn đến cấp III, tao và mày thân trở lại, ha, đúg là đời khó nói trước được! Học thêm chug chỗ, "ấy" của tao lại học chug lớp với mày, cho nên mày cũg nằm trog tầm "săn sóc" của tao. ^^ Đầu năm lớp 10, 2 đứa cùg đậu vào chuyên toán của trườg, kỳ lạ.. cuối năm, mẹ của 2 đứa lại hội ý với nhau nhờ cô dạy kèm riêg môn Lý, càg kỳ lạ hơn! Tao ko biết là nhà tụi mình lại wen nhau truớc đấy..

Ấn tượg rõ nhất trog tao là vào năm 12, liên tiếp xảy ra rất nhiều việc mà đến bây giờ tao vẫn chưa thể wên!!

Hôm đó, cái ngày kinh khủg khi tao hay tin cô tự tử, tao đã ko thể tin! Chạy nhanh đến lớp mày thì gặp mày trên hành lag cũg đag tất tả chạy lại. Nói thật lúc đó tao còn mog là chuyện đùa, hoặc ko thì cũg có người nào trùg tên với cô, thế nhưg lúc thấy mày thì gần như mọi việc ko cần hỏi cũg đã tự xác nhận, tao thật sự shock và xuốg tinh thần... Khi đó cám ơn mày đã vỗ nhẹ vào vai tao, mặc dù tao biết tay mày đag rất lạnh, mặt mày thì trắg bệch..

Rồi kế bên tao có tiếg nấc, con pé lớp 11 khóc, nó lải nhải j đó tao chẳg nghe rõ, chỉ biết mày cũg bật khóc như nó dù đã rất kìm nén..Một vài đứa bu lại xug wanh, ko hiểu sao tao lại bỏ đi dù mày ghì tay tao rất chặt, rất đau.. Xin lỗi... Xin lỗi đã bỏ mày lại... Xin lỗi đã ko có đủ cam đảm để an ủi mày... Xin lỗi đã ích kỷ khóc một mình ở nơi khác...

Và theo thời gian mọi thứ dườg như cũg trở về vị trí cũ, mày cũg vui vẻ trở lại và luôn thúc tao "tụng" môn Hóa thật đều, cái môn mà dù có cố cũg chẳg nên cơm cháo j đối với tao! >"< 2 đứa lại lao vào luyện thi ĐH, đôi lúc tao thắc mắc sao mày lấy lại tinh thần mau như vậy, hay mày cũg chỉ nhất thời cảm độg vậy thui.. Sau này tao mới biết, thật ra mày chữg chạc hơn cũg vì rất nhiều lý do, trog đó có cả việc ba mày mất vì tai nạn khi mày mới lên lớp 5.

Rất nhiều lần tao mún nhưg vẫn ko mở lời hỏi được.. Nhưg có lẽ tại tao cứ úp mở nên mày đoán được chăg?.. Mày nói mày là người wên rất nhanh nhữg chuyện buồn, rằg chỉ cần sốg vui là ổn rồi.. Tao ngu ngơ wá, đến h vẫn còn tự trách tại sao lại hỏi mày có nhớ ba mày ko, rồi nhận lại từ mày nụ cười buồn đến nao lòg..

Có thể do áp lực thi cử wá căg, mà cũg có khi tại ở tao, vì ít wan tâm mày, nên 2 đứa cứ xa dần ra từ sau khi thi ĐH.. Có phải tại tao cứ ỷ y, dựa dẫm vào mày rất nhiều như năm 12 nên mày giận mà ko liên lạc với tao rồi hả, ahy vì wá thân mà ngay đến số điện thoại nhà và hộp mail của mày tao cũg chẳg biết, chỉ biết mỗi số di độg thôi?!!..

Vẫn đag nỗ lực để tìm lại mày, cho dù lúc này mày có wên tao cũg được, chỉ để biết rằg mày vẫn sốg tốt, và được nhận lại từ mày sự wan tâm ấm áp như lúc xưa...

Itazura na Kiss..[Nụ hôn định mệnh]

c996.jpg


- Tôi ko thể nào thix cô ta được!

- Thứ con gái tôi ghét nhất trên đời này là loại ko có đầu óc như cô đấy…


Nếu người con trai mà bạn yêu mến nhất trên đời này nói với bạn những lời trên và thẳng thắn khước từ sự bày tỏ của bạn, 1 lần, 2 lần, 3 lần rồi…hàng trăm ngàn lần như thế, chưa bao giờ cho bạn một cơ hội nào để tin rằng bạn co thể làm trái tim anh ta thay đổi, bạn sẽ có lựa chọn nào?


Lãng quên anh ấy đi?

Lãng quên…

Làm sao để có thể lãng quên một người khi trái tim ta ko ngừng nhung nhớ hình ảnh họ… Nhưng nếu cứ đi về phía người đó, ko phải là sẽ ko ngừng bị tổn thương sao?


6 năm...


6 năm liệu có phải là quãng thời gian quá dài cho một tình cảm nảy sinh chỉ từ một nụ hôn bất ngờ và tinh nghịch giữa anh – Naoki Irie và cô gái ấy – Kotoko ngốc nghếch, lối rẽ ở hành lang trường và cuộc đụng độ bất ngờ đã nối kết hai con người tưởng chừng như quá khác biệt đó lại bằng một chuỗi những sự kiện bất ngờ và dồn dập.


Chuyển về ngôi nhà mới với tâm trạng vui vẻ nhưng thật ko ngờ là chỉ ngay sau đó, một trận động đất đã khiến hai cha con Kotoko phải đứng trước thực tế là trở thành những người…vô gia cư. May mắn đến với họ khi cha Kotoko tìm được người bạn cũ thời trung học của ông và được gia đình họ mời tới ở tạm trong khi sữa lại nhà.


Ông trời vốn rất thix trêu chọc con người ^.^


Ngày đầu tiên chuyển tới “nhà mới”, Kotoko mới phát hiện ra đó lại chính là nơi ở của Naoki Irie lớp A, người mà cô đã thương thầm trộm nhớ trong suốt những năm học cấp III, và tất cả chỉ bắt nguồn từ nụ hôn bất ngờ của hai người mà Naoki, người được mệnh danh là thiên tài của trường trung học với chỉ số thông minh 200, người luôn mang vẻ mặt coi thường và lãnh đạm với nhựng kẻ mà anh ta cho là dốt nát đã thốt lên hai từ “kinh tởm” sau cuộc va chạm đầy bất ngờ và buồn cười đó.


Một người bạn đã từng nói với tôi: “Nều cậu muốn trở thành một spider girl* thì phải xem là liệu rằng tình yêu của cậu đã “đủ” ko đã để bước chân lên con đường thật dài đó…”


Và quả thật, con đường mà spider girl Kotoko đã bước chân lên thật chẳng dễ dang chút nào. Từ vị trí “chẳng là gì cả” trong ánh mắt lạnh lùng và coi thường của thiên tài Naoki, “đồ ngốc” Kotoko – 1 cô nàng hậu đậu và vụng về, với ngoại hình chẳng có gì nổi bật đã phải mất tới 6 năm để trở thành một người “quan trọng và là tất cả” trong trái tim Naoki.


Khi đi trên một con đường dài, sẽ có vô vàn những khó khăn đôi khi kéo ghì bạn lại và thật dễ dàng để từ bỏ, dễ dàng để quay đầu. Kotoko ngốc của tôi cũng từng có những khoảnh khắc như thế, chỉ muốn bỏ chạy trước sự lạnh lùng gần như là vô cảm cảu Naoki khi anh chưa từng một lần trong 6 năm nhớ tới ngày sinh nhật cảu cô, 6 năm chưa từng một lần tỏ cho cô biết rằng anh có thể đáp lại tình cảm của cô và cô vẫn có cơ hội, 6 năm với biết bao nhiêu tình địch mạnh xuất hiện tới tấp và làm trái tim cô tan nátko biết bao nhiêu lần…


Tin rằng sẽ chẳng có nhiều người trong chúng ta lại có “đủ” tình yêu cũng như sức mạnh để dũng cảm bước chân trên con đường vô vọng đó, chịu đựng hàng trăm ngàn lần trái tim đau đớn vì sự lạnh lùng khước từ của người đó để tới cuối cùng, sau tất cả vẫn nói rằng:

- Em yêu Naoki…


Để hiểu được trái tim của Naoki, một người từ bé cho tới lớn vẫn luôn căm ghét và khó chịu trước phụ nự chỉ vì một ấn tượng trẻ thơ do người mẹ gây nên ** Naoki bị mẹ bắt mặc váy từ nhỏ cho tới hồi học mẫu giáo đấy…pó tay ^ ^ **, Naoki luôn tự biết rằng con người lạnh lùng và khó hòa hợp với người xung quanh của mình nên chẳng bao giờ anh cho rằng mình phải chú ý và quan tâm tới những người khác, dôi khi kể cả với những người trong gia đình của mình. Trái tim Naoki tưởng chừng như đã đóng băng…


Tới đây, có lẽ với nhiều người quen đọc shoujosẽ lại mỉm cười trước motip thông thường của thể loại truyện tranh này, với suy nghĩ rằng thì một cô nàng ấm áp và nghịch ngợm rồi sẽ cuốn hút và làm thay đổi chàng trai vốn rất kiêu căng và lạnh lùng trước đó. Nhưng nều vậy thì sẽ không bao giờ tôi dùng cụm từ “Kotoko của tôi” để nói về một cô nàng như thế, vì Kotoko cũa tôi đặc biệt quá, đặc biệt tới mức cô ấy trở thành hình ảnh không bao giờ tan biến trong trái tim Naoki và của cả tôi nữa. Bởi sẽ chẳng có một cô nàng trong shoujo nào lại có sự ngốc nghếch như Kotoko, ngốc tới mức…không còn gì để ngốc hơn nữa.


- Nó ngốc nghếch và vụng về lắm đấy

- Nó cũng không biết nấu ăn

- Lại còn rất phiền phức nữa…


Một cô gái gần như không có ước vọng nào khác ngoài việc muốn được là cô gái ở cạnh chàng trai mà mình yêu dù anh ta chưa bao giờ cho cô cơ hội để làm điều đó. Cô ấy muốn đứng ở vị trí 100 người học giỏi ở trường cũng chỉ vì anh ấy. Cô ấy muốn được trở thành y tá vì anh ấy sẽ là bác sĩ. Cô ấy không biết nấu ăn nhưng có thể chăm lo từng bữa cho anh ấy hàng ngày, khi anh ấy cần được chăm sóc.


Thế giới của một người con gái như cô ấy chắc phải nhỏ bé lắm khi nhnìn vào góc nào cũng chỉ thấy có mỗi…Naoki, nụ cười của Naoki, sự thông minh của Naoki, gia đình của Naoki, ước muốn của Naoki, tương lai củ Naoki, sự vui vẻ của Naoki…Không nghĩ là trên thế giới này lại có một người như thế, tất cả những gì họ quan tâm và theo đuổi chỉ có một điều duy nhất – là hạnh phúc và sự bình yên cảu một con người mà người đó lại chẳng hề quan tâm muốn biết.


Nhưng khi từng bước từng bước dõi theo con đường gian nan của cô ấy, tôi bỗng nhận ra nó chẳng hề nhỏ bé chút nào, chẳng hề đơn giản chút nào… Phải có tình cảm mãnh liệt và lớn tới mức nào mới khiến một người lấy hạnh phúc của một người khác làm niềm vui và sự khao khác của chính họ, và nếu không có một trái tim kiên cường thì tin rằng không có bất cứ cô gái nào trên đời này có thể đuổi theo một người con trai lâu đến như thế, 6 năm thực sự là một quãng thời gian quá dài cho một tình cảm tưởng chừng như rất trẻ con và đơn thuần như thế.


“ Phải xem là liệu rằng tình yêu của cậu có đủ không đã để bước chân lên con đường thật dài đó…”


Và chính nhờ sự bền bỉ âm thầm, mãnh liệt đó, với cách nói yêu thật đáng yêu và chân thành đó mà Kotoko đã khiến Naoki, cho tới một ngay cũng nhận ra người con gái mà trái tim anh mong mỏi và cần có chỉ có Kotoko mà thôi, không ai khác ngoài cô gái ngốc nghếch và phiền toái đó. Chẳng yên tĩnh và âm thầm đứng bên cạnh anh mà trái lại, bất cứ khi nào cô ấy xuất hiện cũng kéo theo cho anh một chuỗi những phiền toái và rắc rối khôn lường. Vì cô mà anh…trượt đại học và cuộc đời rẽ sang một hướng khác, nhưng cũng nhờ có cô mà anh thực sự hiểu con đường anh khao khát theo đuổi là trở thành một bác sĩ giỏi chứ không phải là một nhà kinh doanh thành đạt như bấy lâu anh từng nghĩ. Vì cô mà anh không ngừng bị vô vàn những rắc rối, bị thương, bị tai nạn, rồi bị sự thúc giục của mẹ…nhưng nếu không có cô, Naoki của ngày hôm nay làm sao hiểu được sự gắn bó và quan trọng của tình thương và lòng quan tâm được bày tỏ giữa những người trong gia đình. Nếu kông có cô nàng ầm ĩ và hay gây náo loạn đó, chắc hẳn cuộc đời anh sẽ rất phẳng lặng, yên ổn và hẳn phải tẻ nhạt lắm để khi anh nhận ra rồi thốt lên với cô rằng “ sự rắc rối mà em mang lại làm cuộc sống của anh luôn khác thường, nhưng cũng vì vậy mà anh thấy…nó vui đấy chứ?”.


Kẻ “vô cảm” như anh giờ cũng đã nhận ra sự quan trọng của cô, và thế giới của thiên tài Naoki đã chấp nhận một phần không thể thiếu là một cô nàng ngốc nghếch như Kotoko. Đây có phải là sự kết hợp rất trái nghịch song lại rất đỗi kỳ diệu của một thứ mà ta vẫn thường gọi là ĐỊNH MỆNH hay không? Hãy thử một lần dõi theo câu chuyện cảm động và cuốn hút của Kotoko để rồi tin rằng bạn sẽ hiểu được tình yêu chẳng phải là một loại cảm giác xa lạ và vĩ đại tới mức nào, khó chạm tới mức nào, chỉ cần bạn đủ yêu thương, đủ tin tưởng và biết chờ đợi ngày nó đến, vì đôi khi nó chỉ bắt đầu từ một nụ hôn bất ngờ, không báo trước…

TRÀ CHANH = NGỌT + CHUA + CHÁT

00198my.jpg
Ngày xưa còn bé chả bít trà chanh là wái j hết, chỉ bít mỗi trà đá thui!!

Kể từ lúc lên cấp II lê la khắp các wán trà, và hệ wả là ghiền trà chanh...

Ngày đó ko ghiền nặng như bây giờ, cũng chẳng nghĩ j sâu xa về cái thói wen đấy, nên cứ vô tư một hai trà chanh, trà chanh suốt..

Này nhé, làm bài kiểm được điểm cao --> vui --> lon ton đi mua trà chanh tự thưởng, cũng vẫn là bài kiểm nhưng điểm thấp --> buồn --> lê lết đi mua trà chanh tự an ủi; đi chơi xa --> vắt theo hộp trà chanh; đi học nhóm --> lại trà chanh tiếp...

Kéo dài đến tận năm ngoái, ko còn thời gian lê la ở các wán trà nữa, cũng chẳng có ai để kéo đi cùng, thế là ngồi nhà một mình với ly trà chanh...chán!!...

Trà chanh vừa chua vừa ngọt lại chát, uống vào cảm giác như tỉnh hẳn sau một trạng thái lờ mờ kéo dài, dù buồn hay vui...

Có người bảo rằng: "Uống thứ ấy để làm j? Tại sao lại phải để cuộc đời mình giống như vị của trà chanh vậy??"..nghe vậy thì mới nhận thấy "Ah ra là vậy à, là vậy sao??"..

Ngọt thật đấy nhưng cũng chua thật đấy, đôi lúc chua trước ngọt sau thì còn đỡ, cũng lắm khi ngọt trước lại chua sau...

Thật sự chỉ mới 19, ko thể hiểu hết được cái chua chát của cuộc sống này, nhưng đôi khi thấy sao mà giống như đi đến tận cùng của vực thẳm vậy ??

Sự việc bày ra trước mắt, dù có đau đến đâu thì cũng phải bỏ wa, phải cười, chua thật!!

Uh thì đó cũng chỉ là khởi điểm của đầy dẫy những khó khăn sau này, cần phải vượt wa nhưng cứ như là kiệt sức đến nơi rồi, mún buông lỏng hết tất cả!!!

Phải chi gặp được một người như trà chanh nhỉ?! Chua đấy rồi lại ngọt đấy, đỡ biết bao!!..

Trà chanh ah, kỷ niệm thì nhìu nhưng nước mắt cũng chẳng ít, đã theo thì cùng nhau đi đến cuối con đường lun nhá, đừng bỏ dỡ nữa chừng đấy!!

To My Love

ecfc.jpg

Thế là mình đã 19, thật sự trưởng thành rồi...

Bồng bột của tuổi trẻ chắc là vẫn có, nhưng có lẽ ko quá như lúc xưa, cái thuở mà iu Hyun quá ko bít làm j thì phán một câu đanh thép rằng sẽ qua Hàn gặp Hyun, gặp hết cả 5 oppa của H.O.T...

Ngày ấy vui thật, vì bồng bột nhưng nhờ vậy suy nghĩ lại có màu hồng, những tưởng Hyun là người có thể chỉ cần với tay ra là chạm được, trong H.O.T Hyun thân thiện bít chừng nào...

Cũng ngày ấy H.O.T của mình, Hyun của mình trở thành tấm lá chắn tốt nhất cho mình khi đối diện với khó khăn mà đến nỗi ko kềm được nước mắt..

Ngày ấy, tất cả của mình là H.O.T và Hyun, tuy H.O.T tan rã nhưng quá khứ vàng son thì mãi mãi còn, thế là giữ lại tình cảm dành cho nhóm và tiếp tục theo dõi con đường của riêng Hyun...

Ngày ấy bây giờ dường như...

Vẫn bít con người ai chẳng phải thay đổi, và thay đổi thì ai chẳng mún tốt đẹp hơn bao giờ, vậy mà..

H.O.T ngày xưa ấy nay vẫn còn, quá khứ, hiện tại và tương lai đều ko thay đổi, thật sự biết ơn vì những j nhóm đã tạo ra, ko gọi là hoàn hảo nhưng với một đứa từng suy sụp thì còn hơn cả thế..

Nhưng Hyun ngày xưa ấy nay đã mất..Phải rồi, Hyun ko còn hay khóc thút thít vào vai Jun nữa, ko còn chun mũi khi mắc cỡ, mím môi lúc ko tự tin..

Hyun giờ đây mạnh mẽ, rắn rỏi đứng trên đôi chân vững chắc và niềm tin vào sự nghiệp của mình..

Đã là fan, ai lại chẳng mừng và tự hào khi thần tượng của mình được như vậy, nhưng...

Hyun của mình là Hyun của H.O.T, Hyun của fan là Hyun solo, hình như chỉ có Zihz mới hiểu Delight mún nói j nhỉ!!

Giờ đây tất cả của mình đã mất đi một nữa, đã ko còn được thấy nụ cười ấy dành riêng cho 4 mems, đã hết rồi cái kiểu giỡn ôm hôn nhí nhảnh, đã chôn sâu tình cảm thật sự của mình để đứng trước công chúng khi ko còn những người bạn ở bên cạnh..

Đã ví Hyun là Gió rồi, mà khi là Gió thì có thể nắm bắt được hay ko??

Sẽ chẳng bao giờ ngừng được cuộc hành trình vô tận của Gió đâu...